#nopeaches
Hy vọng mình sẽ không phải giải thích plot truyện lần nữa
:|
THẾ GIỚI GIÀ NUA
Tôi tỉnh dậy và phát hiện ra nằm bên cạnh mình là một bà lão già nua.
Tôi hoảng hốt la lên một tiếng và nhảy bổ khỏi giường trong tình trạng không mảnh vải che thân. Không khí lạnh buốt làm tôi run lên cầm cập. Bà lão trên giường cũng giật mình. Bà ta ngồi nhỏm dậy và nhìn tôi như thể một kẻ điên khùng. Chúa ơi, bà ấy đang khỏa thân! Lớp da chảy xệ và nhăn nheo trên bộ ngực lồ lộ khiến tôi kinh hãi đến nỗi suýt nữa tống mọi thứ ra khỏi cổ họng. Điều khiến tôi kinh hãi hơn là bà ta bỗng dưng cất tiếng nói. Mà giọng nói thì nghe y hệt vợ tôi, nhưng bị bóp méo đi thành một thứ giọng khản đặc: “James, anh lại mơ thấy con vịt à?”
Đoạn, bà ta lật chăn ra và ngồi dậy khỏi giường, định tiến lại phía tôi.
“AAAAAA!” - Tôi la lên lần thứ hai, sợ hãi chui vào phòng tắm và đóng sầm cửa lại.
Tôi tựa vào cửa phòng, thở hổn hển. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này? Vợ tôi đâu? Tại sao nằm trên giường lại là bà lão lạ hoắc kia? Chúa ơi, trông bà ta như vừa từ dưới mồ bước lên vậy. Và điều tệ hơn là tại sao bà ta lại có giọng nói của vợ tôi? Và tại sao bà ta biết tôi bị ám ảnh bởi vịt? (anatidaephobia). Cái đó chỉ có vợ tôi mới biết.
Trong một giây tôi nghĩ rằng mình đang bị hoa mắt. Có lẽ tôi đã nhìn nhầm người vợ trẻ trung của mình thành bà lão đó. Thế nên tôi ghé mắt qua lỗ khóa và nhìn ra bên ngoài : bà già vẫn ngồi đó, chải mái tóc bạc trắng rối bù của mụ ta một cách điềm tĩnh.
Run cầm cập, tôi loạng choạng tựa vào cửa phòng và đứng dậy. Tôi tiến đến trước gương và vốc một vốc nước trên mặt với hy vọng tất cả thứ ảo ảnh này sẽ biến mất khi tôi tỉnh táo hơn. Nhưng khi nhìn vào gương thì ngay lập tức tôi lại giật mình hoảng hốt lần hai: một lão già hom hem với cái mũi khoằm và bộ tóc bạc trắng đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi sợ hãi sờ lên mặt mình. Lão già trong gương cũng sờ theo. Mặt ông ta tái mét không còn một giọt máu. Không còn nghi ngờ gì nữa. Không chỉ vợ tôi đã biến thành một bà lão già nua chỉ sau một đêm, mà ngay cả tôi cũng thế. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với mình, hay cả với với vợ mình. Nhưng chuyện này là thật, và nó đang xảy ra ngay trước mắt.
Trong lúc tôi đang bối rối không biết nên làm gì tiếp theo thì chợt có tiếng vợ tôi gọi từ phía ngoài: “James, anh ổn chứ? Anh bị muộn giờ làm rồi kìa!”
“Muộn… muộn giờ làm?” - Tôi nghĩ bụng - “Ờ phải. Nhưng tôi đã già thế này rồi mà vẫn phải đi làm sao?”
“Ellen, chúng ta chưa nghỉ hưu à?” - Tôi gọi với ra phía ngoài.
“Anh nói cái quái gì thế?”
Tôi vỗ tay lên trán. Đúng thế. Tôi vẫn chưa nghỉ hưu. Ra vậy. Cái xã hội quái quỷ gì mà đến cả những người già khọm như chúng tôi vẫn còn phải đi làm mỗi ngày chứ? Chính phủ này thối nát hết cả rồi! Tôi lật đật mặc quần áo và bước ra khỏi phòng.
Ngay khi tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm thì “bà già” - vợ tôi đặt vào tay tôi cốc cacao vẫn còn bốc khói nghi ngút và hôn tôi nồng nhiệt. Tôi chợt ngửi thấy cái mùi sữa tắm thơm nức trên bờ môi nhăn nheo của cô ấy. Đây rồi, cái mùi quen thuộc. Người đàn bà này chính là vợ tôi chứ không ai khác. Chỉ là già hơn thôi.
Vợ nhìn tôi với vẻ lo lắng nhưng đầy trìu mến: “Nào, anh đã cảm thấy ổn hơn chưa?”
“Ờm...ổn. Anh ổn!” - Tôi gật đầu lia lịa rồi lao ra khỏi phòng ngủ.
***
Cả thế giới đã biến thành những người già nua.
Những người già đi lại đầy trên con phố. Từ những người hối hả đi trên vệ đường, những cặp đôi khoác vai nhau, cho đến những công nhân đang làm việc trên công trường, tài xế và người điều khiển giao thông, tất cả đều già nua một cách dị hợm. Hóa ra không chỉ có hai vợ chồng tôi mà cả thế giới đều bị chung một căn bệnh khiến họ trở nên lão hóa chỉ sau một đêm. Thành phố này bỗng nhiên biến thành một cái viện dưỡng lão khổng lồ tấp nập.
Nhưng tôi không có thời gian để tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra, bởi tôi sắp muộn giờ làm đến nơi. Tôi rải bước dọc theo con phố và cố gắng để không nghĩ thêm điều gì nữa. Chẳng mấy chốc, tôi nhận ra mình đang đứng trước Con Hẻm Đen. Đôi chân tôi chợt dừng lại trước con hẻm sâu hun hút, tối mù và đầu tôi hiện lên một ý nghĩ điên rồ.
Con Hẻm Đen là một nơi đã tồn tại từ lâu ở thành phố này nhưng không một ai muốn nói đến nó. Nó là một con hẻm tối cắt ngang qua khu phố số mười tám, nơi tập trung của tất cả những thể loại cặn bã của xã hội: những tên đòi nợ thuê, trẻ bụi đời, gái điếm, các băng nhóm, và đủ thứ tồi tệ khác. Bình thường sẽ chẳng có ai muốn đi vào cái nơi địa ngục này bởi mọi người đều muốn được an toàn và tận hưởng một ngày tốt lành. Chắc chắn không ai muốn đụng mặt với một vài gã trấn lột trong một nơi mà ngay cả chính quyền và cảnh sát cũng ngó lơ. Thế nhưng Con Hẻm Đen lại là lối tắt duy nhất có thể đưa tôi đến chỗ làm đúng giờ.
Tôi bần thần mất một lúc, cố gắng để tưởng tượng xem chuyện gì sẽ tồi tệ hơn: đối mặt với cơn thịnh nộ của ông sếp, mà bình thường nó đã rất ghê gớm rồi, nay lại còn được nhân lên nhiều lần khi khuôn mặt của ông ta trở nên già nua dị hợm, hay đi vào trong cái nơi quái quỷ này với rủi ro gặp rắc rối cao với bọn trấn lột hoặc tệ hơn là không thể ra đến bên ngoài lành lặn. Nhưng rồi tôi lại chợt nghĩ biết đâu mấy gã cướp bên trong con hẻm đó cũng trở nên già nua như tất cả những người khác, mà suy cho cùng thì một tên cướp già nua sẽ bớt nguy hiểm hơn rất nhiều so với một gã trai đô con lực lưỡng. Nghĩ thế, tôi cầu xin Chúa bảo vệ mình và đánh liều đi vào trong con hẻm.
Cái sự kinh khủng của nơi này đúng là không hề được bịa đặt một chút nào. Con hẻm tối tăm và lạnh lẽo, các bức tường cáu bẳn với rêu đen sì và mấy thứ chất lỏng khô sẫm màu bám trên mặt tường mà tôi không biết chúng có thể là gì. Xung quanh đầy tiếng chó sủa và tiếng rên cộng với la hét của gái điếm đang phục vụ “khách” bên trong các bức tường. Điều tồi tệ nhất là khắp nơi bốc lên một cái mùi hôi thối tanh tưởi đến mức không thể chịu nổi. Tôi ép chặt cổ áo măng tô vào mũi mình và cố gắng bước thật nhanh.
“Đưa ví của mày cho tao!” - Bỗng nhiên tôi nghe thấy một tiếng la lớn từ phía sau.
Tôi giật mình quay lại: trước mặt tôi là một cậu nhóc da màu tầm mười lăm mười sáu tuổi, mặc bộ đồ của bọn trẻ bụi đời: áo hoodie cũ, quần bò rách sờn và đôi giầy bẩn thỉu. Cậu ta dứ về phía tôi một con dao díp nhỏ sáng loáng. Tôi chợt cảm thấy bàng hoàng: trong khi cả thế giới ngoài kia đã biến thành già nua thì bằng một cách thần kì nào đó, cậu nhóc này vẫn còn trẻ trung, mặc dù cậu ta bốc mùi và rõ ràng không tốt lành gì.
“Đưa ví cho tao!” - Cậu ta hét lên lần nữa và dồn tôi vào góc tường.
“Coi nào nhóc, cậu không muốn cướp đồ từ một ông già như ta chứ?” - Tôi vừa nói vừa dơ hai tay lên, vẻ sợ hãi.
Cậu nhóc trố mắt nhìn tôi một cách kì cục. Nhưng rồi cậu ta vẫn tiến đến và dí con dao díp nhỏ và bụng tôi.
“Đưa hết tiền của mày cho tao, ngay bây giờ!” - Cậu ta vẫn cắn răng dọa nạt.
“Thôi được rồi! Được rồi!” - Không còn cách nào khác, tôi buộc phải hy sinh số tiền trong ví nếu muốn toàn mạng ra khỏi đây.
Tôi lục cặp táp để tìm ví của mình. Bất chợt tay tôi chạm thấy vật gì đó. Tôi móc lên. Hóa ra đó là một gói kẹo ngậm gừng. Chúng được bọc trong một túi giấy nhỏ với dòng chữ nghiêng nghiêng được viết bên ngoài: “Em yêu anh”.
Chính là vợ tôi, Ellen, cô ấy đã bỏ gói kẹo này vào cặp tôi lúc nào không biết. Cô ấy luôn luôn làm thế bất cứ khi nào tôi gặp ác mộng với con vịt. Kẹo gừng giúp tôi tỉnh táo và bình tĩnh hơn. Trong một giây, tôi chợt cảm thấy chạnh lòng: cho dù cơ thể đã biến đổi thành một bà lão già nua, xấu xí, nhưng Ellen vẫn cứ hành xử như một người vợ tuyệt vời. Cô ấy vẫn chăm sóc cho tôi ân cần như ngày đầu, kể từ khi chúng tôi cưới nhau.
“Mau lên!” - Tiếng quát của cậu nhóc bụi đời kéo tôi trở về với thực tại. Tôi hấp tấp rút ví ra và ném cho cậu ta.
Tên cướp nhỏ vội chụp lấy chiếc ví và bỏ chạy mất hút vào trong bóng tối.
Tôi thở phào nhẹ nhõm và rải bước ra khỏi con hẻm.
***
Tôi đã nghĩ rất nhiều về Ellen khi trên đường trở về nhà. Tôi cảm thấy có lỗi ghê gớm vì đã đối xử không hay ho chút nào với cô ấy vào sáng nay. Tôi chợt nghĩ, cho dù Ellen có biến đổi thế nào thì tôi vẫn yêu cô ấy. Vả lại, nếu không phải là bây giờ thì khoảng mươi, mười lăm năm nữa cô ấy cũng sẽ già đi thôi. Chẳng lẽ lúc ấy tôi lại không còn yêu cô ấy nữa sao? Tất nhiên là chuyện đó không thể xảy ra. Vả lại, khi tôi đến công ty làm sáng nay, tôi chợt nhận ra một điều: các cô gái đồng nghiệp mà bình thường trẻ trung xinh đẹp và nóng bỏng hơn vợ tôi rất nhiều, hóa ra lại có vẻ ngoài thật sự khủng khiếp khi về già. Vợ tôi, tuy mang vẻ ngoài già nua, nhưng cô ấy vẫn đẹp lão, với mái tóc bạc dài, hàm răng trắng đều, thẳng tắp và một đôi mắt luôn cười, cùng mùi sữa tắm thoang thoảng làm tôi mê mẩn một thời. Nhưng những cô gái này, vẻ già nua của họ thực sự thô kệch khủng khiếp. Người thì quá béo, người thì khô đét lại, nhất là khi tất cả những thứ đó nằm bên dưới lớp trang điểm đậm khiến họ trông thật đáng sợ. Tệ hơn nữa là những hình xăm sexy trên cổ và ngực. Chúng phồng to lên, bạc màu nhòe nhoẹt và trông thật nực cười. Càng nghĩ thế tôi lại càng thấy yêu vợ mình. Cô ấy luôn luôn là người phụ nữ hoàn hảo nhất cho dù ở trong hoàn cảnh nào.
Một lúc sau, khi tôi đã ở trước cửa nhà mình thì bất ngờ thay, chào đón tôi lại là Ellen trẻ trung xinh đẹp như ngày nào. Trông cô ấy rạng rỡ như một đóa hoa vậy. Tôi ngạc nhiên ngoái nhìn xung quanh: những người đi trên con phố đã trở lại bình thường. Tất cả đã trở lại bình thường! Tôi sờ tay lên mặt: lớp da nhăn nheo đã biến trở lại thành lớp da trẻ trung láng mịn. Tôi cũng đã trở lại bình thường. Có lẽ kẹo gừng đã có tác dụng.
“Tôi yêu em! Ellen!” - Tôi ôm chầm lấy cô ấy, nhấc bổng cô ấy lên và xoay một vòng.
Ellen rất bất ngờ vì hành động của tôi ngày hôm ngay. Cô ấy hôn tôi thật lâu khi chúng tôi cùng bước vào trong nhà.
***
Chúng tôi đã trải qua một cuộc đời êm đềm và hạnh phúc bên nhau. Trong suốt nhiều năm sau, tôi chưa bao giờ gặp phải thứ ảo giác như hôm đó nữa, và cả những cơn ác mộng của tôi cũng dần biến mất. Sau một thời gian dài không kịp để ý, một ngày tôi nhận ra tuổi già đã bắt kịp chúng tôi.
Ellen mất trong yên bình khi cả hai chúng tôi đã có con đàn cháu đống. Vào cái hôm khi cô ấy nhắm mắt mãi mãi, tôi đã ngồi bên giường của người vợ tuyệt vời và nắm chặt lấy tay cô ấy. Thế rồi trong một khoảnh khắc, tôi nhận ra cô ấy giống hệt với khi xưa, khi thứ ảo giác kì dị xảy đến với tôi. Vẫn mái tóc bạc suôn dài đó, vẫn nụ cười đó, vẫn nước da đó, mọi thứ như được tái hiện lại trước mặt tôi.
Bất chợt tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh sống lưng: hình ảnh cậu nhóc vô gia cư với bộ quần áo bạc màu hiện lên trong tâm trí tôi.