#nosleep
-----
Link:
https://redd.it/ayvu9d
-----
Đã 12 năm từ lần đầu tôi gặp thiên thần hộ mệnh của mình
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thiên thần hộ mệnh của mình là vào năm lên bảy tuổi. Hoặc có thể tám gì đấy. Tôi thực sự đã cố gắng không nghĩ về sự việc lúc ấy trong rất nhiều năm sau đó.
Cha tôi là chưa bao giờ là một vị phụ huynh đúng nghĩa. Ông chẳng có tí quan tâm gì đến tôi, vào cuối tuần, một là tôi sẽ bị bỏ ở nhà một mình hoặc sẽ bị ông ấy kéo đến những nơi mà một đứa trẻ như tôi không nên đặt chân tới. Đó là một đêm rất đặc biệt, một đêm lửa trại.
Lúc bấy giờ đang là mùa hè, thời tiết oi nồng và ngột ngạt, mặc dù mặt trời đã lặn từ lâu. Tôi thì đang ngồi ở ghế hành khách trong chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ của cha, cửa sổ mở toang con đôi chân trần của tôi đang tì lên bảng điều khiển. Thật nhàm chán làm sao, tôi đập con muỗi đang đốt chân mình và mong rằng được đi khỏi đây ngay lập tức.
Mọi người đều đã say khước, họ cười nói la hét ồn ào, tiếng nhạc đồng quê vang lên từ một số xe hoà lẫn với tiếng dế, tiếng ễnh ương rỉ rả không dứt. Dù không thường để ý lắm nhưng đêm đó họ lại còn bật thêm những điệu nhạc rất chối tai và tôi thật sự mong nó dừng lại. Tôi muốn cha tôi đưa tôi về nhà- tổ ấm-- nơi có mẹ tôi. Tôi không thích ở với ông ấy chút nào. Tôi không thích đi bar hay đốt lửa ở giữa rừng. Tôi cũng không thích bị bỏ lại một mình trong ngôi nhà rộng, hoặc nghe cha nhắc rằng đã có sẵn thức ăn thừa trong tủ lạnh nếu tôi cảm thấy đói trước khi ông đóng cửa lại rồi biến mất cho đến sáng sớm hôm sau.
Tôi gãi những vết muỗi cắn tôi đến bật máu và phải dùng những tờ khăn giấy ở hộp đựng thức ăn nhanh để chặm vết máu. Khi ấy, Mark-một người bạn của cha tôi đi đến gần chiếc xe tải mà tôi chẳng hề để ý.
Tôi đã biết Mark kể từ khi tôi vừa mới sinh ra. Hắn ta thường đến nhà để ăn nhậu với cha tôi. Nhưng trong thời gian ngắn trước khi cha mẹ tôi chia tay, hắn đã không xuất hiện. Tôi cũng chẳng rõ lí do, nhưng tôi không quá quan tâm đến việc đó. Tôi chưa bao giờ thực sự thích hắn. Mẹ tôi cũng thế. Bà luôn cố gắng tránh đi chỗ khác khi hắn ta ghé nhà.
“Này cưng.” Mark dài giọng, rít một hơi thuốc. “‘Con đang làm' với cái đống này ở đây một mình thế?”
Tôi giật thót và hơi cẫng người lên một chút khi nghe thấy giọng nói của hắn. Bàn tay của hắn đặt lên vai tôi, bóp nắn ra vẻ như đó là một hành động an ủi. Nhưng nó không phải. “Thư giãn đi, bé con. Chú không làm đau con đâu. Chú chỉ thắc mắc sao con lại ở đây một mình thôi.”
‘Mẹ không thích con lảng vảng kế bên những người đang uống rượu”, tôi nhỏ giọng trả lời. Mark cười.
“Mẹ của con quá hà khắc. Thật đáng tiếc. Bà ấy rất xinh đẹp, nhưng lại luôn làm quá lên.”
Tôi có thể ngửi thấy mùi bia trong hơi thở của Mark. Tôi không thích hắn ta nói về mẹ tôi nên tôi giữ im lặng.
“Con biết không ,” Mark lại rít một hơi thuốc trước khi đặt nó vào cái gạt tàn trên xe tải. “Con trông giống bà ấy kinh khủng”
Hắn đặt tay lên ống chân của tôi, từ từ rà lên trên.
“Đôi mắt nâu to tròn y hệt, cả mái tóc mềm mại cũng giống” Tôi nhìn ra cửa kính chắn gió. Những người khác ở quá xa để thấy được những gì đang diễn ra và có lẽ họ cũng quá say để quan tâm đến. Giờ thì bàn tay hắn đang ở trên đùi tôi và không hề có ý dừng lại.
Hắn ta cứ tiếp tục nói, nhưng tôi không thể nghe thấy gì nữa. Tôi cảm thấy như đang ở dưới nước. Tất cả mọi thứ như ù đi và văng vẳng xa xôi. Tôi mơ hồ nhận thức được quần short của mình đã bị kéo sang một bên. Hắn ta nghiêng người về phía trước, miệng của hắn bây giờ ... đang ở đâu đó trên da thịt của tôi. Tôi không biết nó ở đâu. Tôi không thể cảm nhận nó. Tôi nhìn chằm chằm qua đầu hắn, nheo mắt để nhìn rõ khu rừng tối om phía sau, cố gắng đếm những con đom đóm, cố gắng tập trung vào bất cứ điều gì khác những việc đang xảy ra. Mặt khác ông là dưới áo sơ mi của tôi. Có một cái gì đó đang di chuyển trong rừng. Tôi nghĩ đó là một con hươu, đâu đó tiếng lá cây lạo xạo rất mơ hồ.
Một nhánh cây bị gãy, tiếng ồn của nó thậm chí như xuyên qua làn nước đang bao lấy thính giác của tôi. Tất cả mọi thứ khác- âm nhạc, tiếng những kẻ say rượu, tiếng ễnh ương và dế-- đều chẳng thể lọt vào tai tôi, cứ như thể chúng được nhét bông vào vậy. Nhưng tiếng cành cây ấy có vẻ như đã được khuyếch đại lên nhiều lần.
Tôi biết một con hươu không thể đủ sức nặng để làm gãy cành cây. Ít nhất thì cũng không phải loại hươu đuôi trắng ở khu vực đó.
Sau đó, chỉ trong vài khoảnh khắc, tôi bắt gặp ánh nhìn của một thứ gì đó.
Mắt tôi tập trung vào một bóng đen to lớn. Có lẽ là gấu? Không, không thể được. Thứ đó dù lớn, nhưng lại khẳng khiu. Một cơ thể nó trải dài và lan rộng, vai gù, tay chân dài ngoằng đến mức vô lý, còn đôi mắt lại lấp lánh trong ánh trăng, chúng loé lên tia sáng như những con vật trong các bức hình cha tôi chụp bằng máy quay đường dài. Ánh nhìn đó chiếu thẳng vào tôi.
Nó giơ một cánh tay xương xẩu đang đặt lên một thân cây gần đó lên. Tôi có thể thấy những móng vuốt dài, dày nằm ở phần cuối bàn tay. Bỗng tôi chợt nghĩ đến có lần tôi từng thấy những con lười cũng có móng vuốt như thế trên kênh Thế giới Động vật.
Aaa, cơn đau thấu trời giữa hai chân kéo sự chú ý của tôi ra khỏi bóng dáng của thứ đang ở trong rừng. Tôi nhắm chặt mắt và hét lên. Mark rút bàn tay đang lần mò dưới áo tôi nhét vào miệng để giữ tôi im lặng.
“Suỵt, shh”, hắn đã cố gắng bắt tôi im, mặc dù giờ đây chẳng có gì có thể ngăn được cơn đau của tôi nữa. “Không sao đâu, không sao đâu.”
Tôi thút thít, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
“Dừng lại”, tôi cố thều thào “làm ơn, dừng lại. Nó đau, đau quá, con đau quá.”
Nhưng tôi không thể nói bất kì điều gì vì bàn tay đang đặt trên miệng mình.
Tôi không biết việc đó đã kéo dài bao lâu rồi. Thậm chí tôi còn không nhớ nó dừng lại vào lúc nào. Tất cả những gì tôi biết là mới một phút trước tay của Mark vẫn đang trên người tôi, thì vào phút tiếp theo, cha tôi đang lái chiếc xe tải trên con đường vòng vèo bụi bặm, bánh xe lăn mỗi lúc một khó khăn hơn khi chiếc xe bắt đầu lệch sang một bên. Cha tôi không phải là một tài xế tốt, kể cả khi ông tỉnh táo cũng thế. Mỗi cú sốc trên con đường không trải nhựa khiến cơn đau của tôi càng tồi tệ hơn. Tôi nhắm mắt lại và cố gắng ngủ trong suốt thời gian còn lại của chuyến đi.
__
Một vài ngày sau, mẹ tôi nhận được điện thoại từ cha tôi. Ông nói với bà rằng ông ấy sẽ không thể trông tôi vào cuối tuần tới vì phải đến tham dự một đám tang.
Đám tang của Mark.
Hắn ta bị tai nạn khi lái về nhà từ chỗ lửa trại. Hắn say quá, mẹ tôi đã nói.
__
Lần kế tiếp, khi tôi đến chỗ cha sau khi Mark qua đời, tôi tình cờ nghe cha nói chuyện với một vài người bạn. Họ kéo ra ngoài phòng khách uống rượu, tiếng ồn quá lớn khiến tôi chẳng thể ngủ. Thế là tôi nằm trên giường, nghe cha tôi kể chuyện bằng một giọng thất vọng và bối rối:
“Điều đó thật vô lý”, ông nói, “Cảnh sát cho biết anh ta chạy quá tốc độ và đâm phải một con hươu. Nhưng tôi đã thấy chiếc xe của anh ta. Mark đụng phải ‘thứ gì đó', nhưng nó không phải hươu. Chả có con hươu nào đủ lớn để vò chiếc xe tải như một cái lon cả. Cũng chẳng có tí máu nào trên phần lưới xe. Và tôi ...”, ông dừng lại để hớp thêm ngụm rượu, tôi cho là thế. "Tôi đã thấy anh ta. Cảnh sát trưởng gọi điện cho tôi đến để nhận diện Mark. Anh ta ... anh ta trông giống như phát khóc vì gặp phải một cuộc tấn công. Những giọt nước mắt trên cơ thể của anh ta ... Tôi chưa từng-”giọng nói của cha tôi nức nở và dừng câu chuyện lại ở đó.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà và lần đầu tiên kể từ đêm đó, tôi lại nghĩ về hình dáng của thứ tôi thấy trong rừng. Về cả cảm giác trong lòng khi nó quan sát tôi. Về cả những cái móng vuốt cong dài của nó.
Tôi đứng dậy và bước đến cửa sổ phòng ngủ nằm đối diện với khu rừng. Tôi trượt cửa rồi mở nó ra và hướng mắt vào màn đêm bên ngoài, tôi hy vọng có thể nhìn thấy sinh vật ấy một lần nữa. Mong rằng tôi sẽ thấy được bóng dáng lờ mờ của nó ở gần bìa rừng, ước gì có thể nhìn thấy đôi mắt phát sáng chiếu thẳng vào tôi thêm lần nữa. Tôi không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì trong bóng đêm, nhưng tôi nghe, dù rất yếu ớt, tôi nghe được tiếng bước chân nặng nề trên lá khô ngoài những rặng cây.
“Cám ơn.” Tôi thì thầm với màn đêm dày đặc. “Cám ơn bạn, rất cám ơn.”
Hiện tại tôi đã học đại học.
Trong vài tuần qua, tôi đang gặp rắc rối với một người bạn cùng lớp.
Tôi từng đi chơi Josh một lần và ở anh ta có cái gì đó khiến tôi...khó chịu. Anh ta mang đến tôi một cảm giác bất an. Vì vậy, tôi đã từ chối khéo khi anh ta hẹn tôi lần thứ hai. Josh không hề vui vì điều đó. Anh ta ngay lập tức trở nên giận dữ, vừa mới gọi tôi là chó cái lại ngay lập tức nài nỉ tôi thêm một cơ hội nữa. Tôi nhanh chóng rời đi, từ chối mọi cuộc gọi từ anh ta, kể cả hàng trăm tin nhắn và những cuộc gọi thoại kể từ khi việc đó xảy ra.
Gần đây, tôi thấy anh ta lảng vảng ở khắp mọi nơi. Bên ngoài tòa nhà mà lớp tôi học, trong các nhà hàng và quán cà phê tôi có mặt, thậm chí vài đêm trước tôi còn bắt gặp anh ta bên ngoài căn hộ. Rùng mình, tôi đã đệ đơn khiếu nại với cảnh sát trong khuôn viên trường, nhưng họ nói với tôi họ chẳng thể làm gì vì tôi không có bằng chứng về việc anh ta theo dõi tôi. Họ còn nói rằng “biết đâu có thể thời khoá biểu của anh ta giống với cô” và “trường cô không lớn lắm nên chắc chỉ là trùng hợp thôi”. Tôi cho họ xem các tin nhắn đầy ám ảnh từ anh ta, nhưng họ nói với tôi Josh không trực tiếp đe dọa tôi trong các tin đó, vì vậy tôi không thể chứng minh anh ta thực sự là một mối nguy hiểm đối với tôi. Ôi họ đúng là giúp được nhiều ghê.
Đêm qua, khi tôi đang đến chỗ lấy xe sau rời khỏi nhà của một người bạn, anh ta bỗng từ đâu xuất hiện. Bãi đậu xe dù vắng nhưng lại thiếu ánh sáng. Anh ta có thể dễ dàng trốn đâu đó trong bóng tối. Đáng ra tôi nên đề phòng hơn.
Hắn ta ngay lập tức dùng thân thể ép sát tôi vào xe và lấy tay bịt chặt miệng tôi.
Cơn hoảng sợ lan rộng khắp người. Tôi cố gắng hét lên, nhưng chẳng có âm thanh nào tôi phát ra đủ lớn để ai đó nghe thấy. Tất cả những cảm giác khủng khiếp hiện tại trở nên thật quen thuộc. Đột nhiên, tôi như biến thành một đứa trẻ thêm lần nữa, đó là mùa hè khi tôi từ lớp hai bước vào lớp ba và tay của Mark đang bịt lấy miệng tôi, tôi không thể kêu gọi sự giúp đỡ, chẳng một ai ở đó. Không ai chú ý đến tôi cả.
Có thứ gì đó chuyển động phía sau đầu Josh. Một bóng đen cao lớn, đang đứng ở góc của bãi đậu xe. Đôi mắt ấy, sáng rực ngay cả trong bóng tối.
Tiếng chuông báo ở một góc khác vang lên cùng ánh đèn ô tô của ai đó nhấp nháy như âm thanh của hệ thống an ninh. Josh hơi bước lùi người lại, giật mình bởi tiếng ồn. Tôi chớp lấy cơ hội thúc đầu gối thật mạnh vào giữa hai chân anh ta. Josh ngã ra đất, hai tay ôm lấy hạ bộ, rên rỉ quằn quại trong đau đớn. Tôi leo lên xe và tăng tốc lái thẳng về căn hộ của mình, vội vã vào bên trong rồi khóa cửa. Tôi định gọi báo cảnh sát, nhưng tôi biết điều đó thực sự không cần thiết lắm.
Vì Josh sẽ không thể làm phiền tôi nữa.
Hôm qua nhà trường đã gửi một email thông báo về “cái chết bi thảm của một người bạn học” và huỷ bỏ các lớp trong hai ngày tới.
Tối nay có một buổi cầu nguyện. Những người bạn cùng lớp sẽ tập hợp cùng với nến và đặt một cây thánh giá bằng gỗ bên vệ đường, gần con mương mà chiếc xe của anh ta đã lật nhào. Hàng chục bạn bè sẽ xuất hiện để cầu nguyện cho anh ta, và kể những câu chuyện về linh hồn người đã mất từng như thế nào.
Tôi sẽ xuất hiện và đối mặt với khu rừng ở phía bên kia của cái mương, rồi nói lời cảm ơn một lần nữa đến vị thiên thần hộ mệnh của tôi.
-----
Dịch:
#LTr


Khang Vương Mai
khang.mavk

Thk Lon đã dịch .Tiếc là ngày nay, nhiều người chả đuọc bảo vệ 😕