Cơ hội thứ hai của Mẹ.

#Reddit

#WritingPrompts
u/Leakyz-Beakyz: Trước khi lìa đời, bạn vừa kịp ôm đứa con gái mới lọt lòng xinh đẹp, khỏe mạnh trong tay. Sau khi sang thế giới bên kia, bạn la hét van nài đòi gặp lại con. Và rồi bạn thấy mình nhẹ bẫng. Một bé gái mỉm cười nhìn xuống bạn và kêu lên. "Một bé cún à?!"
Link:
https://redd.it/a68yzo
-- -- -- -- -- -- -- -- --
u/AmandaQuirky:
Con bé rất xinh đẹp. Đôi mắt con mang màu xanh, xanh như đôi mắt của mẹ tôi vậy, nhưng dĩ nhiên tôi không thể nói với con điều ấy, vì tôi đang mang hình hài của một con chó. Tôi tự hỏi cuộc sống của con bé ra sao. Tuổi thơ con bé trôi qua như thế nào khi không có tôi? Không có tình thương của người mẹ này?
Những lời con bé thốt ra sau đó làm tôi sững sờ.
“Mẹ ơi, Bố ơi, con YÊU chú cún này!”
Mẹ? Đứa quái nào là “Mẹ” chứ? Tôi đã chết được năm năm rồi.
Tôi lại nhìn lên, mặc cho góc nhìn lạ lẫm này và đôi mắt không phân biệt được màu sắc của mình, tôi vẫn nhận ra họ ngay tức thì. Chồng tôi đứng đó, hơi tròn hơn trước, hơi hói hơn trước, cùng với cô thư ký của mình.
Con bé gọi ả hoạt náo viên chưa dậy thì xong đó là “Mẹ” á?
Lúc ấy, ả thư ký bước đến và ôm con gái CỦA TÔI. “Verity à,” ả nói, và tim tôi tan nát theo cái cách đẹp đẽ nhất có thể - họ vẫn giữ cái tên tôi đặt cho con bé – “Verity, con biết Mẹ và Bố yêu con bằng cả trái tim, nhưng đừng quên người mẹ trước của con nhé. Bà ấy đã hy sinh mạng sống mình để con được sống.”
“Con biết chứ, Mẹ Stacey!” đứa con gái quý giá, ngọt ngào của tôi lên tiếng, gọi cô ả kia bằng cái tên nghe có vẻ thường sử dụng. Trái tim tôi dịu lại, chỉ một chút thôi. “Con chỉ đang vui quá thôi ạ. À,” con bé nói với nụ cười rạng rỡ, “Hay là con đặt tên bé cún theo tên của mẹ trước? Như thế có được không ạ?”
Chồng tôi – chồng của Mẹ Stacey – cha của con gái tôi – nhướn mày lên theo cái cách anh đã từng làm tôi cười nắc nẻ. “Ồ, đó là một con chó đực, con yêu à,” anh nói, mỉm cười với Mẹ Stacey.
“Thì sao ạ? Con trai mang tên đó được mà, và chó cũng vậy. Giờ chúng ta có thể đi ra ngoài không ạ? Con muốn khoe mọi người bé cún mới của con,” con bé nói, quấn cả hai cánh tay thon thả, âu yếm quanh tôi, và tặng cho tôi vô vàn cái hôn ấm áp, trẻ con vào cái mũi ướt lạnh trước khi chạy ù ra cửa trước.
Chỉ thế thôi, tôi trở lại làm chính mình, hay gần như là thế, và thứ duy nhất tôi quan tâm là được ở cạnh con gái dấu yêu thêm một chút nữa. Tôi còn không nghe thấy bố con bé nói, khi tôi bận chạy theo Verity.
“Một chú chó con tên Sue,” có lẽ anh vừa nói vừa cười với vợ mình, Stacey… Tôi chẳng quan tâm. Tôi đang đuổi theo con gái mình, như thể tôi thấy được cả cuộc đời nó phía trước, và lần này, tôi sẽ bắt kịp nó.
Tôi đã ngờ rằng mình sẽ được ban cho một cơ hội thứ hai, nhưng bằng cách nào đó, cuộc đời ngắn ngủi của một chú chó không phải quá tệ. Trong vòng tám đến mười hai năm nữa, cuối cùng tôi cũng được về nhà.
-- -- -- -- -- -- -- -- --

#translatedbyKK


Trần Minh
moondescendant

Đọc đến đoạn "chó đực" xém phun...