Và để cơn mưa nằm yên - không phải là một tuyệt phẩm văn học, càng không phải là một tuyệt tác để đời - nó chỉ là một cuốn tản văn tình cảm sướt mướt dành cho những bạn đang yêu, đã yêu và sẽ yêu, nhưng nó lại là quyển làm mình ám ảnh nhất.
Mình đọc quyển này lần thứ 3. Hai lần trước mình đọc nó khi mình đang đắm chìm trong hạnh phúc. Cái lúc mà mình cứ ngỡ rằng mình là người hạnh phúc nhất trên đời - yêu và được yêu. Cảm nghĩ của mình ngay lúc đó, cảm thấy thật đáng tiếc cho những câu chuyện dang dỡ mà Zelda đã viết. Mình cảm thấy tiếc nuối cho các nhân vật được Zelda nhắc đến, hiển nhiên. Phong cách viết của Zelda có phần khiến mình hụt hẫng, cảm giác lơ lửng. Nhưng rồi mình mau chóng lãng quên.
Hôm đó, khi vào đến Dreamer Book Coffee. Mình lại vô tình thấy “Và để cơn mưa nằm yên” nằm đơn độc trên kệ sách của quán. Có điều gì đó thôi thúc mình đọc lại nó một lần nữa. Và rồi, mình như bị ám ảnh thật sự. Ám ảnh bởi từng con chữ, giọng văn, nhân vật. Bị ám ảnh bởi những cái kết lưng chừng, lỡ dỡ nhưng, mình không thể ngừng đọc, vì mình tìm thấy chính mình đâu đấy trong từng mẫu chuyện. Mình không còn hạnh phúc.
Cái ngày mình chia tay người mà mình yêu thương nhất cũng là ngày mưa trút nước, trút hết mọi tủi hờn buồn đau của bản thân. Rồi mình nghĩ là mình sẽ ổn thôi. Sẽ sống tốt vì cuộc sống ko chỉ có mỗi tình yêu là quan trọng. Mãi đến sau này mới thấy được rằng, mình thực sự chưa bao giờ quên được. Ngày mình biết rằng mình vẫn còn quẩn quanh đâu đó trong nỗi đau khi rời tay người ta, mình như điên dại một lần nữa. Hoá ra, nỗi nhớ niềm yêu đó, chưa bao giờ ít đi. Rồi khi về nhà, mở tử đồ, mình lại bắt gặp chiếc áo thi đấu mà người ta tặng mình lúc ấy vẫn còn mùi hương đậm, mà bây giờ, mình không thể nào nắm kĩ mùi đó là của loại nước hoa nào nữa rồi...
Mình rất sợ một ngày nào đó mình sẽ không thể nhớ nổi một người mình đã từng thương yêu vô bờ bến là thế nào nữa. Tất cả những kỉ niệm, họ đã từng làm mình vui thế nào, gương mặt họ khi cười ra sao, những câu mình từng nói với nhau, giọng nói, dáng đi, mùi hương…
Mình không muốn nhớ vì nó rất buồn, nhưng nếu một ngày mình đã quá xa đến nổi quên mất hết những thứ đó về họ, mình chắc chắn sẽ còn buồn hơn nữa...
Nhưng rồi mình đã đi qua nhau như thế. Cuối cùng mình vẫn phải rời nhau, rồi vẫn phải cố gắng sống tốt khi không còn nhau nữa. Vẫn mang trong lòng nỗi tiếc nuối không nguôi. Phải mà mình có thêm một cuộc đời khác, để tìm thấy nhau một lần nữa.
“ “Trong một cuộc đời khác, tụi mình là hai người xa lạ với hai mảnh tình cảm khác nhau. Tụi mình có thể ở chung một khu phố và lướt ngang nhau ít nhất 2 lần mỗi tuần, nhưng tụi mình sẽ không bao giờ thực sự nhìn thấy nhau.
Ở một cuộc đời khác nữa, tụi mình là một đôi hoàn hảo nhất, chúng ta sống cho nhau và vì nhau, cố gắng hết sức bảo vệ tình yêu của mình trong vòng tay dù mọi thứ có trở nên khó khăn thế nào đi nữa. Và trong cuộc đời đó, mãi mãi là một điều hoàn toàn có thể.
Còn trong cuộc đời này, trong cuộc đời duy nhất đang hiện hữu này. Tụi mình không là gì cả ngoài hai người lạ với hàng tấn kỉ niệm đang cố quên đi. Điều mình phấn đấu hàng ngày là vượt qua nhau và sống tốt khi không còn nhau.
Trong cuộc đời này, chúng ta đã đến, đã yêu và đã đi. Dù không ai muốn nhưng cuộc đời này chỉ có thể là như vậy.
Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít đớn đau hơn. “
Lukas.W “