~Tôi lựa chọn hạnh phúc~
Tôi có nhỏ bạn thân, cao 1m62, nặng 45kg, phát âm tiếng Anh cực chuẩn, giỏi piano. Nhưng mọi người không hề biết mỗi ngày nó bị mẹ rèn luyện như thế nào. Đậu Kinh Tế xong lại bị mẹ đem qua Mỹ du học. Lúc mới qua, shock văn hóa, lại k bị giám sát, nó chỉ mải mê với đồ ăn. 5 năm bên Mỹ, có thời kì nó nặng hơn 80kg. Thêm nữa, mất phương hướng, không có mục tiêu thực sự, nó chán học, bùng tiết, kết quả là qua môn không được. Mẹ nó bên này tưởng đã xong chương trình đại học nhưng thực sự nó mới chỉ qua chương trình cao đẳng thôi. Đôi khi nó lại nói, giá như hồi đó học kinh tế, thoải mái ở vn, thì giờ đã không như vậy. Giờ nó sống vật vờ bên đó, cố lấy cái bằng, để rồi sau này về VN đỡ bị cằn nhằn.
Tôi cũng có nhỏ bạn Đại học, tốt nghiệp xong, cưới chồng, đùng phát một mình đi Mỹ du học. 1 2 tuần bạn lại đi chơi chỗ này chỗ nọ. Mỗi tấm hình, mỗi stt là một niềm vui, một sự mới mẻ. Tuy nhiên, đằng sau đó là mỗi ngày học tới trưa rồi đi làm nail, có bữa 2 3h sáng học nail xong mới được đi ngủ. Nhưng bạn k than vãn, bạn chọn cách tiếp nhận và cố gắng.
1 năm sau khi đi làm ở Bình Dương, tôi bị gia đình bắt nghỉ, về lại HCM học tiếng Nhật. Tiếng Nhật là thứ ngôn ngữ ám ảnh, bởi 2 năm đại học trưa nào chị tôi cũng mở nghe nhức cả đầu. Nhưng tôi học cách quen với nó, học cách mỗi ngày cố gắng 1 chút, bởi tôi biết sự khó chịu của tôi sẽ làm nó càng ngày càng trở nên khó khăn hơn... Tuy nhiên, có một thời gian tôi bắt đầu nản. Lượng kiến thức quá dồn dập khiến tôi mệt mỏi. Tôi cúp học 3 ngày liền, mất 12 tiết học. Mỗi ngày đọc truyện, ăn ngủ, nấu nướng, học 1 ít bài. Sau 3 ngày chán chường, tôi quay lại trường học, niềm yêu thích không hề tăng, nhưng tôi đã lấy lại được năng lượng để tiếp tục đi tiếp.
Bạn trai tôi qua Nhật được gần 1 năm. Thời gian đầu 4g có vấn đề, chỉ có thể cuối tuần ra minishop gọi về, sóng lại còn yếu, vừa nói vừa run cầm cập. Có hôm nhớ quá, vừa nghe thấy giọng anh tôi liền bật khóc, làm anh cũng sùi sụt theo. Từ bữa đó tôi ráng k khóc nữa, bởi tôi biết khi tôi khóc cả hai đều không dễ chịu gì. Có những thứ tình cảm ai cũng hiểu mà không cần phải nói ra.
Mỗi sáng đi học, tôi có thói quen nheo mắt, nhe răng hay mím môi giống như đang cười, và sau đó tự nhiên cảm thấy thoải mái. "Are you happy?" Tôi nghĩ tới gia đình, nghĩ tới người bạn trai phương xa sắp về (2 năm 2 tháng nữa), nghĩ tới đứa bạn thân còn đang ở xa hơn nữa (định là hơn 5 năm nữa mới về), và thầm nói: "Yes!" Nhờ đó 1 ngày của tôi dường như nhẹ nhàng và thoải mái hơn nhiều.
Tôi đã từng nghe rất nhiều người nói, rằng ai cũng có quyền được lựa chọn. Tuy nhiên, không phải ai cũng đủ mạnh mẽ để bảo vệ lựa chọn của mình. Và cũng không phải lúc nào sự lựa chọn cuối cùng cũng là đúng đắn. Cho nên, thay vì ngồi đó trách móc tại sao không được tự mình chọn, than vãn tại sao lại chọn sai, tôi chọn cách sống chung với nó, chọn cách làm cho tôi thoải mái. Bởi vì không phải lúc nào tôi cũng được tự mình lựa chọn. Nhưng tôi biết bản thân tôi được quyền lựa chọn hạnh phúc.

#suluachon

#puna

#conduongtadaqua


Yến Thanh Ty
uyen.dinh.9085

Vậy là chị có bằng kinh tế và muốn học thêm tiếng nhật hay học để làm việc khác ạ ?

Ancol Nguyen
ancol.nguyen.9

Bạn học làm nail của chị thật đáng khâm phục :))

Clover Manson
clover.manson.146

Ngàn tim

Đàm Linh Linh
profile.php?id=100008281091098

Iam happy 💚💚💚💚

Hạnh Quyên
HanhQuyen.7146

Luôn nhìn vào mặt tích cực của vấn đề ❤❤❤

Na Na
profile.php?id=100013468085573

Em cũng đang đấu tranh mạnh mẽ để đk đi nc ngoài đây chị ạ. Em thì muốn đi du học lắm, ước mơ cả đời của e mặc dù biết nó chả sung sướng gì hay còn nói là khổ cực nhưng em vẫn khao khát đi. Nhưng bố mẹ em thì tiếc tiền. Vẫn mang tư tưởng cổ hủ là trọng nam kinh nữ con gái tốt nghiệp đh là xong, đi làm r lấy ck mơ ước cao sang đi du học làm gì. Em phải đấu tranh suốt 1 năm dài dằng dặc, làm hồ sơ, thi ielts thật tốt để chứng minh là em đi đk nhưng mà bố mẹ em có vẻ chả muốn bỏ ra khối tiền cho em đi. Em đang buồn chán lắm c ạ

Phạm Thùy Dương
phamthuyduong2

E sẽ sống tương tự như chị đi du học của chị, khác ở chỗ là sẽ ở Việt Nam khám phá trước.

Loopy Loopy
loopy.loopy.161

Cảm ơn ci. Rồi e cũng sẽ học đc cách chấp nhận và cố gắng với lựa chọn của mình thui. 💪💪

Ngoan Tran
maithanh.tran.169

Cảm ơn chị!

Thu Trang Do
trangthudo219

em cảm ơn chị <3 đọc đến đoạn chị có lúc nản học tiếng nhật vì áp lực, mệt mỏi, chán chường, em cũng thấy có sự đồng cảm. em nhiều lúc còn bất lực, loay hoay muốn buông xuôi. còn chị dám đối mặt với khó khăn, em rất ngưỡng mộ chị, em cũng sẽ cố gắng <3

Van Anh Nong
vananh.nong.90

Dù sao thì chúng ta cũng chỉ có 1 cuộc đời để sống, vì vậy thay vì phí thời gian than thân trách phận thì chúng ta có thể sống mỗi ngày sao cho có ý nghĩa nhất, góp nhặt từng ngày một, chúng ta sẽ có cuộc đời ý nghĩa. Cảm ơn bài viết đã nhắc nhở cho t rằng cuộc sống không chỉ có những gian nan vất vả, mà còn có những niềm vui :)

Phuong Pham
profile.php?id=100016861364021

Đi du học rất tốt, nếu như bạn biết chấp nhận thay đổi. Thay đổi ở đây, bạn phải tự trưởng thành, tự lập, tự lo cho bản thân dù không có người thân bên cạnh. Và 1 điều nữa, những ai có người thân ( cô, dì, chú, bác,...) ở Mỹ đều không nên tin tưởng hoặc nghĩ rằng người ta sẽ lo cho mình, người ta chỉ giúp mình bước đầu, rồi bạn cũng move out ra ngoài ở. Khó khăn ở đâu đều như nhau, nhưng bên đây thì hơn 1 chút vì ngôn ngữ, và các khoản phải trả rất nhiều, nhưng nếu bạn CHẤP NHẬN sống chung với điều đó, bạn sẽ thấy cuộc sống du học hoàn toàn rất xứng đáng !