LÀM SAO ĐỂ THÍCH ĐIỀU MÌNH KHÔNG THÍCH?
Trong cuộc sống có nhiều thứ yêu thích và đam mê. Ngược lại, ta cũng có những thứ mà ta không có chút cảm xúc hay hứng thú với nó. Việc này cũng tự nhiên vì ai lại không vậy.
Người ta cũng thường cảm thấy không thích điều mà trước đây mình từng đắm say hoặc yêu mến. Sau khi phát hiện ra những điều mình ưng ý không thực sự như mình mong đợi thì mình thất vọng, buồn lòng và trở nên vô cảm với điều đó. Đến nỗi mà mỗi lần mình gặp lại nó thì cảm giác khó chịu và bực dọc lại nổi lên có khi còn mãnh liệt hơn lúc trước. Có thể có lúc ta thấy mình không muốn nghe tới chuyện đó nữa.
Nhưng ta thường ít khi làm ngược lại chiều hướng cảm xúc trên. Ta thường cảm thấy rất khó khăn và không thoải mái và đôi khi căm ghét chuyện mình phải đối diện hoặc tiếp xúc với những điều trước kia mình đã chán chường.
Có nhiều thứ lúc trước mình không thích. Mình đã từng nghĩ học tiếng Anh thật khó rất nhiều lần và rất lâu với cả cảm giác khổ tâm, giảng dạy thì mù mịt hoặc dịch thuật càng không muốn nghĩ tới. Nói trước nhiều người lần đầu tiên làm tim mình đập thình thịch. Kinh doanh thì đã từng được mình cảm thấy mênh mông và cũng không biết bắt đầu từ đâu. Mình từng như hoảng lên khi phải tranh luận với ai đó vì trải nghiệm tiêu cực có được lúc nhỏ với mẹ mình. Rồi song đấu với bạn tập của mình khi tập võ. Rồi tương tự cho tiếp thị và tiếp thị trên mạng. Khả năng sử dụng công nghệ vào cuộc sống thì có nhiều thứ phải nghiên cứu và tập tành. Rồi khi mình bắt đầu nhận thức tầm quan trọng của việc sáng tạo nội dung thì mình lại đụng tới cái mà lúc trước mình cũng chẳng ham - đó là viết.
Có những thứ khác mình đã hoàn toàn không thích như chạy xe đường xa, chụp hình, chăm chút cho bản thân vì mình là nam giới. Rồi giờ này là quay phim.
Tất cả những điều mình không thích trên rốt cuộc mình cũng đã có cái nhìn hoàn toàn khác về chúng cũng do vô tình và đa phần là bị lợi ích của những điều đó mang lại đã dẫn mình quay lại với nó và dần dà thấy thích thú với chúng hơn.
Suy cho cùng thì những ấn tượng đầu tiên, cảm xúc trỗi dậy lúc ban đầu khi ta vô tình đụng mặt điều gì đó dù là rất có ích cho ta như ta vẫn không ưa, không thích có hoặc làm gì với nó. Đôi khi có thể hoàn cảnh lúc ta lần đầu gặp nó là tiêu cực hoặc đáng ghét nên đâm ra mình ghét luôn thứ hữu ích ta đang gặp.
Chẳng hạn, chắc hầu như là toàn bộ chúng ta điều có ấn tượng không tốt với việc viết văn. Có thể là do giáo viên dạy văn ta lúc nhỏ không chỉ vẻ đủ chi tiết, dễ hiểu và cho chúng ta tập luyện thật tốt lúc ta mới tiếp xúc với nó. Hoặc do thuở nhỏ ta không đủ trí khôn để hiểu được cái hay của nó. Hay khi ta tập viết lúc nhỏ thường bị mẹ hoặc cô giáo mẫu giáo chửi, khẻ cây thước vô tay hoặc bị yêu cầu quá cao bằng những bài thuyết giáo của cô dạy môn Tập Làm Văn như thể không thể nào với tới được đối với một thằng nhóc ham chơi và khô khan của tuổi nhỏ như mình. Cuối năm học lớp mười mình bắt đầu đọc vì chán nản cuộc sống gia đình lúc đó. Nó chẳng có gì vui và thú vị với một đứa như mình. Mình đã bắt đầu nghĩ tới sách vì mình ham học và muốn làm gì đó cho đỡ buồn. Vậy là mình đã làm thẻ thư viện tỉnh Vĩnh Long, quê mình, rồi vô đó mượn mỗi lần hết hai cuốn này rồi tới hai quyển khác mà nhiều khi chỉ để lấy cảm giác là mình cầm sách và bỏ vô cặp để đem về nhà. Lúc người quản thủ thư viện đưa cho mình thì mình đã hào hứng dù về nhà dục đó chẳng thèm đọc một miếng cho tới ngày trả sách. Vậy đó, đọc sách chán phèo, mà mình không hiểu sao tuổi nhỏ lúc đó mình đã xoay sở được cách để bắt đầu được việc đọc một cách khó nhọc từng đoạn một. Chắc có lẽ nó đỡ chán hơn ngồi ở không ở nhà sau lúc ngủ trưa và chẳng được phép đi đâu chơi trong thời gian dài đằng đẵng đó. Phát hiện ra đọc mặc dù chán nhưng vẫn tạo được sự thú vị, mới mẻ và ý tưởng mới của nội dung trong sách mang tới. Rồi từ đó mình học được cách nói chuyện và diễn đạt thoải mái và dễ dàng những ý tưởng và cảm nghĩ của mình trong quá trình giao tiếp ở đại học.
Tất cả những điều khác được mình nêu trên dần dần cũng bị mình chinh phục gần hết. Giờ đây mình có quan niệm là cứ miễn kiến thức hay kỹ năng nào đó có thể giúp ích cho bản thân như giải trí, thư giãn, trải nghiệm cuộc sống và thế giới, giữ gìn sức khoẻ, hình thành kỹ năng, phát triển bản thân hay công việc thì mình muốn tìm thử và chinh phục cho được. Thí dụ như hiện giờ mình đã viết thoải mái và làm video được. Còn nhiều điều mình cũng cần phải học thêm về làm video nhưng mình rất phấn chấn về kết quả mình đạt được với hai kỹ năng này.
Và sau quá trình dài lê thê đó mình thấy là đôi khi việc yêu hay ghét của mình đối với một điều gì đó lúc ban sơ chỉ là cảm nhận thoáng qua. Nó có thể đã rất hợp lý và đúng với mình ở một giai đoạn đầu của cuộc sống. Nhưng càng về sau thì nó không nhứt thiết là sẽ mãi như vậy. Nó sẽ thay đổi khi kiến thức của ta mở rộng, kinh nghiệm ta dày dặn hơn và nhận thức ta ngày càng được nâng cao thì ta dường như khác hẳn lúc trước.
Chỉ cần ta có thái độ cởi mở hơn và chịu tìm hiểu một cách chủ động thì có thể ta sẽ tìm thấy lại cảm hứng của mình ở đâu đó trong những điều mình đang ghét bỏ và không màng tới hoặc bỏ sót. Đâu đó trong đó điều mà ta đã từng bỏ lỡ hoặc bỏ dở dang mà có thể nó rất có ích cho ta trong giai đoạn hiện tại hoặc tương lai, mà chỉ vì cảm nhận ban sơ lúc xưa làm ta có cảm giác tệ. Kết quả là ta sẽ ngày càng chuẩn bị tốt hơn vững bước hơn trên con đường hiện tại và tiến tới tương lai.
 — 
feeling fresh.


Nhung Hồng Nguyễn
caoco.huou.77

Mọi sự việc nếu nhìn ở 1 góc độ khác , thử nó theo 1 cách khác thì sẽ không còn thích hay ghét nữa

Thường Đinh
thuong.dinhthi.7

Vượt qua được ấn tượng xấu ban đầu có cả chân trời mới. Cảm ơn a đã chia sẻ

Anh Huynh
winanh27

suy nghĩ khác biệt là cái ly thiết kế k phù hợp với lượng nước =))))

Dixie Duong
Dixieduong1825