<Khói chiều>
Xa quê,bạn nhớ điều gì nhất.Với tôi,đó là những khói chiều.Tôi nhớ da diết những làn khói chiều cuộn vào nhau tầng tầng lớp lớp bay lên từ ô mái nơi căn bếp cũ kỹ,từ những đống rạ mà người lớn gom vào đốt sau mỗi vụ thu hoạch.Đối với trẻ con ở quê,những ngày cuối vụ đông là những ngày vui nhất,chúng hò hét đuổi bắt nhau từ thửa ruộng này sang thửa ruộng khác,chúng bê gạch xếp thành lò, chất củi rồi bẻ ngô,đào khoai về nướng.Tôi ngửi được mùi thơm của những củ khoai,những bắp ngô đang dần chín lẻn vào trong những làn khói chiều.Tôi nhớ hình ảnh mẹ lau mồ hôi,nhớ hình ảnh cha gồng gánh những bó lúa to vật từ dưới ruộng mang lên bờ.Tôi nhớ hình ảnh mình cười hớn hở khi thấy mẹ múc những muôi nước cơm béo ngậy,nóng hổi ra bát,thứ đồ uống ngon lành của tuổi thơ.Tôi nhớ những bát canh từ có thêm cả rau diếp mà mẹ cho vào gô để mang cho cha mỗi trưa ông đi cày ruộng không về.Khi mẹ nhóm lửa nấu cơm chiều cũng là lúc cha đi làm về,bà thu vén những công việc cuối cùng trong ngày và tôi cũng vừa tung tăng xách cặp về đến cổng. những làn khói bếp nhẹ bay bắt đầu cho sự quây quần,đầm ấm.Khói chiều là cả 1 thế giới nhẹ nhàng,êm ái mà tôi có được.Thế giới ấy không kéo dài cùng tôi lớn lên theo thời gian,nhưng luôn nguyên vẹn từ trong nỗi nhớ.Như 1 người con xa quê,tôi nhớ khói chiều để luôn thấy được chở che và ấm áp.Thứ mùi hương ấy luôn mang lại cho tôi cảm giác bình yên mỗi khi nhớ về


Lạc Mai
lacmai9993

Tất cả là mùi vị của bình yên :)

Oanh Em
oanhem.96

Làm minh cung nhớ lại mùi quê này làm sao...mùi khói, bát nước cơm. Đặc biệt vô cùng. Cảm ơn b!