Ở bên mình không có nhiều đền chùa. Mình biết đâu được một chùa Tử Đàm cách khoảng hơn 2 giờ tàu chạy mà chưa đi bao giờ. Nhớ khi ở nhà mình hay đi chùa với mẹ. Mình nhớ đi chùa sớm mùng một tết chen chúc đông nghịt người, nhang khói cay xè mắt. Còn nhớ có cả đi mười hai cảnh chùa dịp tết với đoàn giáo viên trường mẹ. Lâu quá rồi mình không nhớ hết được mười hai cảnh. Chỉ nhớ có lần đến ngôi chùa lớn thật lớn. Trong chùa có rất nhiều cây xanh. Còn có một cây ở trung tâm, có treo thật nhiều những mảnh giấy viết những cầu nguyện. Mình có đến chùa "bánh canh", chùa "bún riêu". Chùa chỉ nấu đồ chay cho phật tử và khách hành hương thôi nhưng mà hương vị rất ngon. Tên thật của hai ngôi chùa mình không nhớ nữa, chỉ lại người trong đoàn đều gọi hai chùa này như thế. Sau này mình nghe mẹ mình nói khách đến ăn nhiều quá mà đóng góp công đức không bao nhiêu nên hình như chùa "bánh canh" phải đóng cửa. Nghe mà cũng thật buồn. Mình nghĩ mình tin vào nhiều điều Phật dạy là nhờ mẹ mình. Không biết có bao nhiêu bạn còn tin vào tôn giáo. Nhưng mình được mẹ dạy mỗi người đều nên có một chốn gửi gắm tâm linh của mình để khi khó khăn không gục ngã, không quan trọng đó là đạo Phật hay Thiên chúa giáo hay Đạo giáo.