MY OLD SAIGON
Tôi dắt xe, chạy đưa thằng em đi học vào một buổi trưa đầu tuần. Cái nắng bỏng rát, xe cộ đông đúc không ai nhường nhịn ai, và những người đứng phát tờ rơi ở mấy cái ngã tư nhắc tôi nhớ vì sao mình bớt yêu Sài Gòn. Buồn thay, đó lại là thứ tình yêu tôi mang theo và ngỡ chẳng bao giờ thay đổi.
Thật ra tình yêu với Sài Gòn được hình thành từ nhiều thứ, trong đó có những lần lượn lờ phố xá, những góc quán quen, những con người lạ đột nhiên thân thiết, tất nhiên không thể không kể đến gia đình, điều đã giữ chân tôi ở Sài Gòn thật lâu.
Người ta thương một mảnh đất phần nhiều vẫn là vì cái tình cảm ruột thịt, nếu gia đình không ở đây, hẳn tôi đã bỏ xứ đi lâu rồi. Tôi cũng không nghĩ mình ghét sự hiện đại đến vậy cho đến khi nhìn đâu mọi thứ cũng đều có sẵn, những bức thư tay thưa dần, tình cảm giữa người với người hời hợt, biết đâu một ngày nào đó mình cũng bị lãng quên luôn.
Trong mười phút chạy xe, tôi suy nghĩ thật nhiều về mọi thứ. Về những thói quen hồi xưa, những trò chơi ngày còn thơ ấu, sự thay đổi của con đường mình ở. Mọi thứ phát triển thật nhanh, con người cũng vậy, thậm chí là tụi nhỏ trong xóm bây giờ chẳng thèm chơi với nhau. Đôi khi tôi nhớ Sài Gòn cũ, một Sài Gòn thân quen hơn. Sài Gòn bây giờ lạ lẫm quá, y hệt như chia tay người yêu cũ xong là biến thành người khác vậy!
18.02.19
-----
Mình hay viết về những gì ở xung quanh, đặc biệt là những thứ nhỏ nhặt. Mình thích quan sát, cảm nhận, rồi viết ra, cũng chỉ là cảm xúc thường ngày của mình.
Blog của mình viết về mọi thứ mình tiếp xúc, cũng giống như một cuốn nhật ký công khai. Nếu có hứng thú, mời bạn ghé chơi một chút, biết đâu có thứ gì đó bạn muốn tìm.

https://www.facebook.com/ngngowf

Mình mới biết đến group gần đây thôi, và đây là bài viết đầu tiên trên group. Cảm ơn Admin đã duyệt và cho bài mình lên sóng để có cơ hội giao lưu
<3
.
À, gọi mình là Kem nhé
:D


Nguyễn Thanh Tiến Phát
nguyenthanhtienphat

ôi đọc bài lại nhớ SG quá :(