#chiase

#snvv
Tối muộn, bụng kêu ùng ục, tôi mè nheo rủa thầm, bây giờ tường nhà mà gặm được cũng gặm, hôm sau lúa về sống chết cũng mua thùng mì để nhà.
Cô nghe được, im im cười cười.
Rồi tự dưng sinh nhật năm ấy tôi được cô tặng thùng mì Hảo Hảo chua cay ngon vãi xừ.
Nước hay khô?! Thêm tí hành tây và xà lách nhá?!
Cô ôm cổ tôi nhăm nhe thùng mì mới toanh oai nghiêm đặt trước bàn. Trông xinh xắn dễ sợ, cả thùng mì và cô.
--
Hai tháng sau sinh nhật tôi, đến sinh nhật thằng bạn thân tri kỷ tào lao bí đao gì đó của cô, cô hỏi tôi nên tặng nó cái gì. Sáng vừa thấy cái vòng tay bằng dây rừng quảng cáo trên web mấy trăm nghìn, nên tôi bảo cô cái đấy cũng đc á, xinh xinh đáng yêu này,
Buổi sáng mười tháng sau đó, tôi ăn một bạt tay vào mặt.
Dậy! Cháy cháy!
Tôi bắn người quăng chăn bật dậy, thấy cô ngồi cạnh giường cầm cái bánh Chocopie - cắm hai mươi cây nếm trên đó gọn gẽ - nhe răng cười. Định chửi mà thôi, thấy thương quá.
Đang đếm nến thì nhận ra cái vòng tay trên tay mình. Có gì đó nghẹn ở cổ. Tôi chẳng biết nói gì hơn, lời nói không nói hết lòng mình. Cô cười.
Thổi không hay tao tự thổi?
Tôi phụt cái, rút nến, cạp phát gần nửa cái bánh, rồi hôn cô.
Vị chocopie ngon nhất trên đời.
--
Vào ngày ấy, facebook tôi rần rần, tôi không ưa thể loại ấy, chúc facebook chứ có chúc tôi đâu. Cô mò lên reply bản tin "hpbd" hộ tôi, gắn tim hẳn hoi từng cái.
Ai inbox riêng, tôi và cô cùng rep, giống như kiểu chia sẻ cái vui cùng nhau, thấy người ta chúc tôi sinh nhật, chúc tôi trường sinh bất lão, bớt dâm dục đi, bớt điên điên dại dại đi, chúc tôi mau ăn chóng lớn, cô vui, cười nhe hàm răng xinh đẹp.
Vài người gọi, dù vài phút ngắn ngủi, nhưng tôi và cô đều quý. Quý lắm chứ. Người ta nhớ, hoặc là do ai đó nhắc, thay vì gõ gõ bấm bấm cho có, họ dành chút thời gian gọi cho mình, vài câu nghe ngu ngu sến sến cơ mà chân thành, mà đậm đà.
Vài người nhắn tin riêng bằng số điện thoại, tôi cũng quý. Cô bảo ít ra họ còn lưu số điện thoại mình.
--
Ai cũng có ngày sinh nhật, có người tổ chức linh đình bạn bè tấp nập, có người không, chỉ cần vài người bạn, vài kẻ chân thành ngồi lại với nhau nói chuyện tào lao trên trời dưới dất, hay chỉ là ngồi góc nào đó tự hưởng thụ ngày của mình.
Không biết kiểu nào vui hơn, chưa chắc đông đúc đã vui, chưa chắc lưa thưa đã buồn. Quà cáp ồn ào, sáng lóa chưa hẳn đã thích (từ siêu thị mà ra cả, một cục tiền là xong), đôi khi vài gói mì, cây kem, hộp cơm nhỏ vậy mà cả đời chẳng thể quên.
Người ta nói quan trọng là có lòng, tặng quà có tâm, là có ý muốn thực sự chăm chút cho người nhận thứ họ đang cần. Quan sát một chút, tinh tế một chút, vài thứ nhỏ nhỏ linh tinh lại có tính gây thương nhớ cao.
Mà đôi khi,
Một câu nói ở đầu dây bên kia thôi, cũng đủ ấm lòng.
"Ah, nó có nhớ tới mình!"
K.
(Nếu mọi người cần share:
https://goo.gl/1upP2Y
)


Phạm Thị Diễm
diem.phati

Có một người như "cô" vui hè😉

Percy Tran
PercyTran00

Snvv, cơ mà...... FA đọc buồn thúi ruột chứ chả đùa 😑😑

Nguyen Hoang Anh
anhnh.hanu94

Thật. Sinh nhật bh toàn chúc fb, đấy cũng là lý do mình chẳng mấy khi chúc sn :)))

Hung Van Cao
hungcao278

Snvv :v

Phạm Duy Thanh
KaoKat221

Cảm ơn chia sẻ của bạn. Giữa cuộc sống ồn ào phức tạp này có những niềm vui lặng lẽ và giản dị