Chắc chỉ có mình tôi mới có suy nghĩ khác người như vậy. Suy nghĩ của một người đã từng nhận được sự giúp đỡ của nhiều người từ Nam ra Bắc. Chỉ khi bạn đi, bạn gặp khó khăn, bạn cần nhận sự giúp đỡ thì bạn mới cảm nhận được tình thương, tình đoàn kết của con người Việt Nam.
Trước đây, tôi nghe nhiều người nói rằng vùng này thế này, vùng kia thế nọ. Thực sự tôi cũng bị ảnh hưởng 1 phần tư tưởng nên khá lo lắng trước khi đến những nơi đó. Lo lắng về những khó khăn địa lý, khí hậu, văn hóa cũng như con người ở những nơi đó nhưng rồi tôi nhận ra dù ở nơi đâu trên đất nước này thì họ cũng dùng ngôn ngữ phổ thông đó là tiếng Việt. Và thế là tôi đi.
Với suy nghĩ mọi nơi ở Việt Nam đều là nhà, mọi người dân ở quê hương tôi đều là anh em. Ở đâu cũng vậy, ở gia đình nào cũng thế, cũng có người này người kia. Quan trọng là cách mình đối xử, cách mình nhìn nhận.
Để tôi nói sơ về anh em của tôi cho bạn nghe nha. Anh em nhà tôi có rất nhiều tính cách đặc trưng theo tôi là tốt, như anh Bắc các anh làm việc rất chăm chỉ và biết cách tiết kiệm, tính tình lại thẳng thắn và dứt khoát, tôi thấy điều đó rất tốt cho công việc.
Còn anh Trung thì lại rất cần cù, chịu khó và lại rất thông minh nữa chứ. Còn tôi, đứa em miền Nam khá hiền hòa và dễ chịu, tính tình thì được các anh Bắc đánh giá khá là phóng khoáng và vui vẻ ^.^
Đó, mỗi người trong gia đình đều có một tính cách riêng, đều có cuộc sống riêng tuy nhiên khi cần thì anh em chúng tôi rất là đoàn kết và sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau.
Tôi đang đứng ở một nơi mà theo tôi cảm nhận đó là NHÀ.
P/s: Đôi khi tôi nghĩ nếu tôi là một người xa xứ làm việc ở nơi đất khách thì tôi sẽ cảm thấy Việt Nam chính là NHÀ.