Post này có lẽ ở WIG, người hướng nội thì hợp hơn ở BMVN (những vấn đề sức khỏe tâm lý khẩn cấp) hay Viết 100 từ. Nhưng mình chọn chia sẻ ở đây (do vài lý do).
Mình là đứa cực kỳ hướng nội (87% theo MBTI) và còn là một HSP. Mình ở công ty hay bị complain là ít nói, ít đùa giỡn (phần vì ko có khiếu hài hước) mà cứ lặng lẽ, thâm trầm. Thật sự, mình chọn thế. Mình ko muốn nói những lời ko cần thiết, càng ko thích nhiều chuyện (mình tu thiền, đọc Phật pháp, Lão Tử,...thì càng bị ảnh hưởng). Mình gặp vài người nói nhiều đến mình nhức đầu, chán ngán, ám ảnh và sợ hãi. Nhất là, họ cứ thao thao bất tuyệt mà ko biết mình có đang quan tâm và hiểu những gì họ nói không (hoặc do mình giỏi giả vờ lắng nghe).
Nếu chuyện chỉ có thế, mình chẳng có gì lo lắng, buồn phiền. Điều khiến mình lo là lúc cần nói thì mình gặp khó khăn trong diễn đạt: cứ ngập ngừng, ko trôi chảy, mạch lạc, lưu loát (mình tin ko phải do mình hướng nội và hướng nội ko liên quan đến giao tiếp giỏi hay dở). Mình tự nhận biết vấn đề của mình và cả những người xung quanh cũng thấy vậy. Họ hỏi có phải mình thiếu vốn từ hay ko, có phải do mình quá tập trung Tiếng Anh mà quên Tiếng Việt, blah blah. Mình viết tốt nên ko thể nói là thiếu vốn từ. Có điều, viết thì có thời gian để tìm từ, sắp xếp câu ý. Mình lại là người cầu toàn nên tốn nhiều thời gian cho khoản đó. Mình nghĩ nói thì tương tự viết nên suy ra vấn đề là thời gian hay tức là, mình phản ứng chậm, haizz. Vậy, vô phương cứu chữa hay sao các bạn? Nó thật sự khiến mình hoài nghi về trí thông minh của mình huhu.
Vấn đề nữa là mình ko thể nói được nhiều. Mình rất dễ và nhanh chóng đuối sức, hụt hơi (khi đó sẽ thở hổn hển và giọng như khóc). Mình đọc chừng 2 bài tâm sự trên vnexpress là đuối. Điều này thực sự là trở ngại cho việc nói tiếng Anh, đòi hỏi chuyển động lưỡi, hàm và lấy hơi, bật hơi phải rõ ràng.
Nhân tiện, mình muốn chia sẻ nốt một vấn đề lạ lùng cuối cùng. Mình nói nhân tiện là vì tin rằng mình ko cần bận tâm, lo sợ vấn đề này. Mình từng trải qua vài tình huống thế này: mình đang nói chuyện với bạn mình thì giật mình, nhận ra cái cảnh này, những lời mình đang nói này rất quen thuộc và chính xác là mình đã từng mơ thấy hoặc đây là lần đầu tiên mình có cơ hội ngang qua con đường này nhưng lại thấy rất quen; thì ra, mình đã tới đây trong mơ. Mình chỉ nhận ra khi chuyện đã xảy ra nên ko thể nói là biết trước tương lai hay có giác quan thứ 6.
Cảm ơn các bạn đã đọc
:)


Dung Nguyen Thuy
dungnguyenvntax

xin phép được quan tâm post này, mình cungz giống bạn đôi chút 😀

cái hiện tượng cuối cùng là dejà vu đó ạ :D

Trần Hoài Hiếu
suki091296

Đó là hiện tượng deja vu bạn

Tien Pham
TheUranian

chào bạn, theo như mình được học và kinh nghiệm thực tế thì những trường hợp khiến mình cảm thấy khó khăn trong cuộc sống và nó làm mình khó chịu đau khổ thì nó cần được giải quyết, huống hồ như bạn nói thì nó là khó khăn trong tâm lý. Hiện bạn có thể tìm hiểu nguyên nhân và chăm sóc tâm lý mình khá hơn thì có thể tìm một người hỗ trợ tâm lý, đồng hành cùng với bạn để tìm ra lời giải đáp cũng như khắc phục được vài điểm khó khăn của mình. Bạn có thể tìm một người dùng phân tâm, hệ thống hoặc ai đó dùng CBT cũng được.

Rosie Nguyen
profile.php?id=100014110028079

Mình bị y hệt luôn và cũng ko biết nên làm thế nào😓

Họ Tên
profile.php?id=100015106217807

Bạn này nhé, giao tiếp tốt hay k còn phụ thuộc vào hoàn cảnh nơi sống và người tiếp xúc vs bạn. Ví dụ, một đứa nhà sống gần chợ sẽ có cách ăn ns mạch lạc, cãi nhau có lý rẽ hẳn hoi và rất thuyết phục hơn hẳn nhữ…See More

Clover Manson
clover.manson.146

hiện tượng ở cuối là deja vu đó bạn, ai cũng bị mà

Bui Thanh Duong
bui.thanhduong.9

Mình test MBTI có lần ra 100% hướng nội, chưa lần nào nhỏ hơn 80%. Mình hiểu cảm giác không có hứng mở miệng nói và mệt mỏi khi ở trong môi trường quá ồn ào. Thậm chí buổi trưa có những lần mình phải rời văn phòng và chạy xe 1 mình để nạp lại năng lượ…See More

Phạm Hồng Hạnh
hanh.teachan

E nghĩ thay đổi cách sống k phải là chuyện một sớm một chiều mà thành công đc. Về khoản c nói bị thiếu hơi và bị phàn nàn là nói ít, có thể c phù hợp là ng lắng nghe hơn. Muốn nói nhiều hãy tâph nói với bản thân mình trc ạ. K cần nói to quá tập nói hàng ngày và đứng trc gương. Đây là quan điểm của e. Có gì sai c góp ý nha

Nhuận Hoàng
myhome23

có vẻ nhiều ng bị tình trạng này nhỉ

Đinh Sang
toa.lamy

Mình không biết nói gì nữa, chúng ta như nhau và chỉ có chúng ta hiểu nhau thôi. 😑😑😑

Maria Mai
mkay.tee

hix cuối cùng cũng có ng nói hộ lòng mình :< ❤

Linh Chi
chi.kyu.7

E cũng vậy :((((((

Hạnh Phước
Hphuoc84

Công việc của mình cần nói nhiều. Lúc giải thích nghĩa tiếng Việt cho một từ tiếng Anh, mặc dù biết nghĩa từ đó nhưng lại không tìm ra nghĩa tiếng việt cho từ đó.

Hoàng Lê
Hoanglamotconheo

Mình cũng vậy, nhiều lần cũng thấy mệt thật 😫

Trần Hương
huog.tran2211

E cũng thấy rất mệt khi nói nhiều với 1 ng mới :(((

Julianta Vo
Juliantav

Việc bạn dùng nhiều thời gian để tìm từ, sắp xếp câu từ không phải là điều gì quá tệ để bản thân phải hoài nghi về trí thông minh của mình đâu. Bởi vì những lời nói có suy nghĩ đó của bạn, sẽ khiến bạn là người có trọng lượng hơn trong lời nói so với những người khác đấy chứ. Nhưng đôi lúc bạn cũng hãy nói "let me think" để người nói chuyện cùng bạn không cảm thấy bị bỏ rơi giữa câu chuyện nhé!

Trần Linh
linhthuong

Tình trạng cuối cùng thì nhiều người gặp. Khoa học gọi là hiện tượng dejavu.

Nguyễn Hồng Linh
kengu123465

Hehe, họ toàn nói cái mà mình nghĩ là đáng lẽ ra không nên nói hoặc đáng lẽ họ nên hiểu như mình hiểu để mình đỡ phải nói. Sống trong thế giới của riêng mình lâu nên khó hòa nhập với xã hội. Mình nói ra câu nào chết câu đó vì đã nói ra là đã suy nghĩ r…See More

Hoàng Anh
nguyendinhhoanganh

Cái vấn đề cuối cùng, bạn tra Google từ khóa "Deja Vu" để tìm hiểu thêm nè. :3